Thu về, những kỷ niệm lại ” được” lật lại, có nỗi đau không tên, những nỗi buồn không tuổi lại ùa về. Cuc sng là vậy, có những nỗi niềm, những tâm sự chợt đến rồi chợt đi …

mua-thu-mua-cua-noi-nho-1

 

Đêm qua, Hà Nội trở gió, gió len lỏi vào từng góc khe cửa chưa khép chặt, cái cảm giác se lạnh đủ mạnh mẽ để khiến cô gái 22 tuổi dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Ừ thì, thu Hà Nội dễ khiến người ta buồn và hoài niệm về những điều đã cũ.

Sáng thức dậy, cố cho phép mình cuộn tròn trong chăn để nhớ về những kỷ niệm, những con đường đã qua, những câu chuyện chưa có hồi kết và cả những con người đã lâu chưa gặp. Bất chợt, muốn lang thang đâu đó, chỉ để cảm nhận Hà Nội đang khoác màu áo mới, để hít hà cái se lạnh một sớm mùa thu của thành phố này. Một ngày cuối tuần, Hà Nội vắng lặng, cởi bỏ lớp vẻ ngoài náo nhiệt, xô bồ, không còn bon chen hối hả hay tranh chấp ganh đua. Thay vào đó là màu của bình yên, của nỗi nhớ, hình như Hà Nội đang sống chậm hơn.

22 tuổi, cô gái ấy đã đi qua 22 mùa thu để trưởng thành và đánh đổi.22 tuổi, cô gái ấy vẫn cười với những vị như thế, giản đơn, trong trẻo và vô tư. Nhưng thêm vào đó có cả vị đắng, vị của trưởng thành, vị của quá khứ và cả vị của cô đơn. Thanh xuân mà ! Ừ thì vẫn mơ mộng nhiều lắm, vẫn tự vẽ ra nhiều viễn cảnh tương lai tươi đẹp, vẫn cứ ước mơ một bức tranh với những gam màu ấm nhưng cũng vẫn muốn được trải qua những khoảnh khắc chạnh lòng, những khoảnh khắc đơn độc.

Thu Hà Nội có gì đó rất khác, đậm vị và buồn hơn. Mùi hoa sữa thoang thoảng gặm nhấm từng góc tâm hồn, không phải ngẫu nhiên cô gái ấy yêu mùi hoa sữa một cách nồng nàn và mãnh liệt đến thế. Bởi cô ấy bắt gặp mình trong mùi hương sữa đó, ở đó có gì đó thân thuộc, ở đó cô ấy được là chính mình. Yêu đến nỗi đã có lần cô ấy nghĩ ‘nếu không còn hình ảnh hoa sữa, hẳn thu Hà Nội không còn trọn vẹn.

mua-thu-mua-cua-noi-nho-2

Thu về, khiến người ta phải nhớ những câu chuyện không nên nhớ, nhớ những con người vốn đã muốn quên hoặc đã được gói ghém một cách cẩn thận trong ngăn kéo mang tên ký ức từ lâu. Thu về, những kỷ niệm lại ” được” lật lại, có nỗi đau không tên lại ùa về.

Nhưng mỗi con người chỉ được phép sống một cuộc đời, dẫu chặng đường đã qua có những điều không muốn nhớ, thì dù sao vẫn hãy hạnh phúc vì ít nhất mình đã có cơ hội để cảm nhận và vượt qua.

 

———————– ****** ————————

Thu là mùa của nỗi nhớ, của hoài niệm:nhớ về những hình ảnh buồn,hoài niệm về những khoảnh khắc lãng mạn, yêu thương nhưng không phải mùa nào cũng để nhớ và đau về những nỗi buồn đã cũ.

Comments

comments