Mỗi bức tranh son dau gợi cho chúng ta nhớ đến những cánh đồng bao la bát ngát, nhớ con diều no gió ven đê, nhớ cả tiếng mẹ ru em à ơi mỗi lúc học về. Liệu điều đó có bao giờ ta quên được. Vậy sao không mang cái cảm giác thân quên ấy vào phòng khách nhà bạn, để mỗi khi bạn bè củ đến chơi, lại rung rung kỉ niệm xưa, cái thời mà chúng ta còn trốn nhà ra bờ sông đào giun bắt dế. Nhớ những mùa gặt cả làng tưng bưng thồ những gạo ấm cơm no về đầy sân. Tại sao không như thế…….tranh-son-dau-que-huong1

Hoàng hôn sắp về, những cô thiếu nữ tắm giặt bên sông, riêng cô lái đò vẫn miệt mài đón đưa khách qua sông, quên thời gian, ngày tháng.

tranh-son-dau-que-huong2Hình ảnh mục đồng chăn trâu, thổi sáo, một hình ảnh đặc trưng của những bức tranh phong cảnh quê hương.

tranh-son-dau-que-huong3

 

Trên con đường làng uốn lượn là hình ảnh bác nông đang gánh lúa và đằng sau là chú trâu đang thong thả theo chân đi về sau một ngày làm việc mệt nhọc ngoài đồng. Cạnh đó là cây cổ thụ to, rợp bóng mát quanh năm.

tranh-son-dau-que-huong5

“Con cò trên ruộng cánh phân vân”, nó phân phân không biết nên bay đi hay nán lại ngắm cảnh sắc tuyệt đẹp của buổi hoàng hôn.

tranh-son-dau-phong-canh-que-huong5

Những bức tranh son dau phong canh lang que Việt Nam thật mê hoặc và cũng không thể phủ nhận được vẻ đẹp bình dị nơi miền quê thân thương, chính nó đã tạo cảm hứng không chỉ cho các họa sĩ mà còn cho các thi sĩ để làm nên vần thơ có chất nhạc trong đó.

 

Comments

comments