Nhân dịp lễ gặp mặt những giáo viên tiêu biểu đang công tác tại các xã đảo, huyện đảo trong cả nước, chúng tôi có dịp được trò chuyện cùng các thầy cô, hiểu thêm về những nỗi vất vả trong cuộc sống cùng ước mong tưởng chừng quá đỗi bình thường của những giáo viên đang “cắm đảo”: mong ước có điện và internet.

uoc-mo-cua-giao-vien-cam-dao

Bộ trưởng giáo dục đang trò chuyện cùng các giáo viên “cắm đảo”

Cuộc sống hiện đại làm sao thiếu được nguồn điện và internet. Điện toả ánh sáng khắp mọi nơi, internet tìm về trong từng ngôi nhà nhỏ, trở thành nhu cầu không thể thiếu của mỗi người. Vậy mà, trên các xã đảo, huyện đảo thứ nhu cầu “không thể thiếu” này lại chưa có.

29 năm dạy học trên đảo Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang, cô Nguyễn Thị Bích Thủy chia sẻ, ngày đầu tiên cô khấp khởi bước chân ra đảo ấy là năm 1987. Khi đó, phương tiện đi lại khó khăn, điện nước thiếu thốn đủ bề, ngư dân thưa thớt và chỉ muốn cho con theo hỗ trợ chài lưới. Các giáo viên như cô đi vận động học sinh đến trường đã vất vả nhưng gian nan hơn chính là chặng đường đến trường. Ngoài dạy học ở điểm trường chính, cô phải đảm nhận cả việc đứng lớp ở điểm trường lẻ cách nơi cô ở chừng 3-4 giờ vượt núi, đi bộ. Lắm hôm, kết thúc buổi dạy trở về thì cô bị lạc đường do trời tối. Nhưng nhờ sự kiên trì, thương yêu trẻ nên cô đã bám trụ đến ngày hôm nay.

Cô Thủy cho biết, so với trước đây, Trường tiểu học Lại Sơn, nơi cô dạy học đã được xây dựng khang trang. Tuy nhiên, so với đất liền học sinh nơi đây vẫn còn nhiều thiệt thòi khi chưa được tiếp cận khoa học, công nghệ trong học tập. Cô Thủy mong muốn, ngành giáo dục đầu tư thêm phòng học ngoại ngữ, máy chiếu, máy tính để các em được thỏa mãn giấc mơ học tập.

Thầy Lê Xuân Quyết, giáo viên Trường tiểu học Song Tử Tây, Trường Sa (Khánh Hòa), người xung phong tình nguyện ra đảo dạy học chia sẻ nhiều câu chuyện về sự khó khăn và mơ ước giản dị của học sinh trên đảo đầy cảm động. Thầy kể, có tuổi trẻ, có tình yêu biển đảo, tình yêu nghề nên sau khi ra trường thầy tình nguyện ra đảo nhưng trước khi đi thầy không hình

dung được những khó khăn gặp phải. Khi mới ra, thầy dạy tiểu học nhưng được phân kiêm nhiệm cả học sinh mẫu giáo. Các em học trong mái nhà lợp tôn, trời nắng, dù đã 3 giờ chiều nhưng em nào cũng mồ hôi nhễ nhại từ đầu tóc, mặt mũi.

Hay như chuyện giấc mơ của học sinh Nguyễn Hà Bảo Châu, trong giấc mơ thấy mình lạc vào một tiệm bánh mì, mua được một ổ bánh mì nóng giòn, thơm nức mũi. Em đang định đưa bánh vào miệng cắn một miếng thì bất ngờ bị mẹ gọi dậy đi học. Em đã giãy nảy lên với mẹ vì ăn hụt mất miếng bánh mì trong giấc mơ. Với học sinh là thế, đời sống giáo viên cũng khó khăn vô cùng. Thầy Quyết nói, dạy học cả ngày nhưng giáo viên vẫn phải dành thời gian trồng rau, bắt cá để tự lo đời sống. “Thiếu điện, nhiều đêm thầy phải ôm tập bài ra dưới bóng đèn đường hoặc tự thắp nến để xem”, thầy nói. Điều mong muốn lớn nhất của thầy Quyết là làm sao ở đảo cả thầy và trò được tiếp cận công nghệ thông tin để tìm tài liệu, cập nhật phương pháp dạy học.

Thầy Đoàn Văn Kiều, giáo viên Trường phổ thông cơ sở Sơn Hải, huyện Kiên Lương (Phú Quốc) kiến nghị ngành giáo dục có chính sách hỗ trợ để nâng cao đời sống của giáo viên “cắm đảo”. Bởi hiện nay, giáo viên công tác tại hải đảo như thầy ngoài bậc lương như đồng nghiệp mới chỉ hỗ trợ thêm được chút tiền không đủ trang trải cho việc đi lại và chi phí trên đảo.

———————- ***** ————————–

Hiểu được nỗi vất vả về cuộc sống, cũng như điều kiện giáo dục trên các xã đảo, huyện đảo mà đội ngũ giáo viên “cắm đảo” đang phải đối mặt chúng ta càng thêm trân trọng, yêu quý họ. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, xin gửi lời chúc 20-11 đến các thầy cô giáo. Chúc các thầy cô luôn vững tin trong sự nghiệp trồng người cao cả mình đã chọn.

Comments

comments